Có những ngày tháng trôi đi, tuy thật vội vã, nhưng rồi khi nhìn lại qua những khung hình, ta mới nhận ra mình đã cùng nhau đi qua một mùa xanh đáng nhớ đến thế.
Khoác lên mình bộ quân phục, những bỡ ngỡ ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho cái nắng gắt của thao trường. Nhớ những buổi sáng thức dậy khi trời còn chưa kịp sáng, những lần cùng nhau chỉnh lại từng nếp chăn, nghiêm túc xếp hàng ngũ dưới sự nghiêm khắc nhưng đầy ấm áp của thầy đại đội trưởng. Chúng mình đã cùng san sẻ từng niềm vui, những lời động viên khe khẽ khi đôi chân đã mỏi, và cả những tràng cười giòn tan sau giờ tập súng. Từ những người bạn mới quen, những cái ôm vai, cùng ca hát trong đêm gala rực rỡ ánh đèn đã thắt chặt chúng mình lại gần nhau hơn, biến những ngày kỷ luật khô khan thành sợi dây gắn kết vô hình.
Chúng mình đã bước qua những ngày tháng rèn luyện ấy, điều ở lại không chỉ là làn da rám nắng hay những thói quen nghiêm túc hơn mỗi ngày. Chúng mình nhớ con đường đi học đầy nắng, những tối sinh hoạt rộn rã tiếng cười và một phần thanh xuân được dệt bằng tinh thần tập thể.
Khép lại một chặng đường đầy tự hào, những kỷ niệm này sẽ là hành trang tiếp thêm năng lượng cho chúng mình trên hành trình phía trước, nơi những trải nghiệm mới đầy hứa hẹn đang chờ đón ở phía sau.






